Home / Xã hội / Xúc động hình ảnh một góc nào đó giữa thành phố hoa lệ: buổi học với mẹ qua ánh đèn đường, thiếu thốn mà ấm áp đến lạ

Xúc động hình ảnh một góc nào đó giữa thành phố hoa lệ: buổi học với mẹ qua ánh đèn đường, thiếu thốn mà ấm áp đến lạ

Hàng năm vào mỗi dịp tuyển sinh, hàng triệu sĩ tử trên khắp cả nước phải tất bật cặm cụi vào bài vở để chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng trong đời mình. Thì đâu đó trong một góc nhỏ giữa sự tấp nập, ồn ào của Sài Gòn có một cậu nhóc đang miệt mài đèn sách giữa ánh đèn đường leo lắt, leo lắt như ước mơ của em.

Trở lại vào năm 2019, khi mà các trường học trên cả nước đang rục rịch cho mùa tuyển sinh mới, thì ở một góc nhỏ Sài Gòn lại hiện lên hình ảnh của một cậu bé lặng thầm một mình đèn vở. Ở thời điểm đó, MXH chia sẻ bức ảnh  về người phụ nữ đang ôm lấy một cậu bé với dáng người nhỏ thó và ngồi dưới mép đường, đặt cuốn vở lên bậc vỉa hè rồi cầm tay nắn nót đi từng nét chữ. Nhiều người nghĩ rằng đây là 2 mẹ con, nhưng thực chất đây thì đây lại là 2 dì cháu. Và phía sau bức ảnh này là một câu chuyện của ước mơ về con chữ…

Đã hơn 11 giờ khuya, phố xá tấp nập đã vãn bớt người đi, ánh đèn neon phát ra từ những gian cửa hàng hào nhoáng hoa lệ cũng đã vụt tắt, Đây cũng là lúc chị Liên bật chiếc đèn pin nhỏ xíu đang tỏa ra ánh sáng leo lắt đủ để bé Bảo – cháu của chị ngồi tập viết. Thế rồi chị ngồi một bên, thằng Bảo ngồi một bên, hai dì cháu cùng học chữ trong màn đêm của thành phố.

“Đời tôi khổ quen rồi, có chết ngoài đường cũng không sao. Nhưng thằng Bảo còn nhỏ, nó còn tương lai” – chị Liên cười chua chát nói khi mọi người hỏi thăm về lớp học đặc biệt của hai dì cháu trước chợ Bến Thành.

11 giờ đêm, khi đèn ở chợ tắt đi, là lúc lớp học diễn ra. Những hôm trời mưa thì hai dì cháu được đứng dưới mái hiên của chợ để trú. Còn bình thường họ chỉ được phép ngồi ở dưới đường để vừa học vừa bán. Chị Liên kể lại rằng, hai chị em chị, một người tên là Trần Mỹ Liên, một người tên là Trần Mỹ Linh, sinh ra trong một gia đình khó khăn ở Sài Gòn. Ba mắc bệnh tâm thần bỏ nhà đi rồi biệt tích, còn mẹ qua đời sớm khi cả hai còn nhỏ, thế nên chỉ có hai chị em sớm tối nương tựa vào bà nội đã già yếu. Mấy bà cháu lang bạt từ khu trọ này sang khu trọ khác, tuy vất vả nhưng có nhau.

Từ ngày nội qua đời hai chị em mất đi chỗ dựa, họ không đủ tiền để thuê nhà trọ nên thang thang khắp nơi, lúc bán ở nơi này khi ngủ ở chỗ khác. “Buổi tối hai chị em tôi ra chợ Bến Thành bán, rồi khuya thì tìm mái hiên nào đó năm ngủ” – chị Liên kể. Nhóc Bảo là con trai của chị Linh, kết quả của một cuộc hôn nhân không trọn vẹn. Bảo sinh ra đã không biết mặt cha, thằng nhỏ đã 10 tuổi nhưng không có một giấy tờ tuỳ thân nào, cũng chưa một lần được đến trường. Chị Linh, mẹ của Bảo chia sẻ, “Lúc sinh thằng Bảo tôi đâu có tiền, sinh xong thì trốn viện nên không có làm giấy chứng sanh. Không có giấy tờ, không có nhà cửa rồi đi học làm sao. Nhìn mấy đứa nhỏ đi học nó khoái lắm, có bữa nó kêu: mẹ ơi mua cho con bộ đồ đi học nha. Nhưng tôi nói: bận đồ đi học thì con cũng đâu được tới trường”. Chị vừa kể vừa nghĩ đến con mà lại thấy thương con đến rưng rưng nước mắt.

Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Bảo cũng đã dần quen và thôi hỏi mẹ về cha em là ai, em chấp nhận với việc chỉ có mẹ và dì, luôn chở che và yêu thương. Thương thằng cháu ham học, dì Liên quyết định dạy chữ cho Bảo, ngay trên vỉa hè này vào mỗi buổi tối. Chị Liên cười xòa: “Tôi cũng học tới lớp 4 hà. Mà kệ, dạy nó thuộc bảng chữ cái, biết viết, biết đọc là mừng rồi. Mốt còn ra đời với người ta”.

Vậy rồi cứ tối tối hằng đêm, hai dì cháu lại cùng nhau ngồi cặm cụi viết viết tẩy tẩy trên cái vỉa hè tối tăm này. Giữa trung tâm thành phố – nơi xa hoa bậc nhất vẫn tồn tại những giấc mơ bình dị nhỏ nhoi. Bên những dòng người xe tấp nập của phố thị vẫn có những phút giây bình lặng cho tiếng học bài. Và dưới ánh đèn vàng hiu hắt vẫn có những trang giấy trắng xinh tươi. Nom vậy chứ, chữ viết của Bảo cũng ngay ngắn, thẳng thớm lắm.

Bảo từng tâm sự với mẹ và dì rằng, em không cần ăn ngon, mặc đẹp hay đồ chơi với, nhưng duy em chỉ cần mai mốt lớn lên có thể đi làm phụ hồ kiếm thêm tiền để phụ giúp mẹ. Nghe con nhỏ nói thấy thương, nhưng chị Linh và chị Liên giờ cũng lênh đênh chẳng biết rồi sẽ đi về đâu. Chị bảo nhiều lần cũng thử xin đi làm nhưng không ai nhận, bởi chẳng nhà cửa, chẳng giấy tờ xác minh, đâu ai dám nhận. Thế rồi phận lang thang cứ mãi lang thang.

Sài Gòn hoa lệ, ai cũng có những ước mơ riêng, riêng chị Linh, chị chỉ cần kiếm đủ tiền để trang trải cuộc sống, quay trở lại bệnh viện đóng phạt để làm cái giấy khai sinh đàng hoàng cho Bảo. Vậy là chị vui rồi.

Tổng hợp