Home / Xã hội / Số phận nghiệt ngã của cặp vợ chồng già đến tuổi “gần đất xa trời”, không có con cái chăm sóc, còn phải nuôi đứa cháu nhỏ mồ côi

Số phận nghiệt ngã của cặp vợ chồng già đến tuổi “gần đất xa trời”, không có con cái chăm sóc, còn phải nuôi đứa cháu nhỏ mồ côi

Cha mẹ là những người dành cho một tình yêu vô bờ bến, chẳng cần phải đáp trả, chỉ mong lúc về già sẽ có người phụng dưỡng, chăm lo. Trớ trêu thay, có những gia đình con cái bất hiếu, không quan tâm chăm sóc cho cha mẹ khi họ “chân yếu tay mềm”; còn có những gia đình “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”, để lại hai người già chỉ có thể nương tựa vào nhau sống qua ngày. 

Một gia đình ở Hà Tĩnh, hai ông bà già không chỉ phải trải qua nỗi đau mất con, mà họ còn phải chịu trách nhiệm chăm sóc cho đứa cháu nội mồ côi cả cha lẫn mẹ. Hoàn cảnh đáng thương, nghèo khó của hai ông bà khiến nhiều người không khỏi đau lòng, xót xa.

Cụ ông Nguyễn Quốc Lạc (90 tuổi) sau khi tham gia kháng chiến chống Pháp trở về, đã kết hôn với cụ bà Phan Thị Hồng (85 tuổi) rồi sinh ra 8 người con, 2 trai, 6 gái. Những tưởng nhà đông con thì sẽ có phúc, nhưng hai ông bà già lại chưa được một ngày sung sướng.

Số phận của gia đình cụ Lạc thật nghiệt ngã. Trong 8 người con của cụ, hiện 2 người con trai và một cô con gái đã qua đời. Người con trai đầu qua đời bị bệnh não, nhà nghèo, các con phải bỏ học để đi làm thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình. Người con trai thứ hai cũng qua đời sau một lần ngã quỵ vì bệnh tim, vợ anh vì quá đau buồn đã sinh bệnh thần kinh, rồi không lâu sau cũng theo chồng mà đi. 5 người con gái đang sống, người thì theo chồng sống ở miền nam, người thì ra miền bắc, còn lại làm ruộng mưu sinh ở quê, nhưng ai cũng nghèo khó chẳng có gì cho cha mẹ, càng không ai có thời gian để chăm sóc hai ông bà khi đến tuổi “gần đất xa trời”.

Không những vậy, sau khi vợ chồng người con trai thứ hai qua đời, để lại 3 người con đang còn thơ dại. Tội nghiệp 3 đứa nhỏ mồ côi cả cha lẫn mẹ, ông cụ Lạc mang đứa út là Nguyễn Thị Ngọc Quyên (8 tuổi) về nhà nuôi, còn hai đứa lớn sống với ông bà ngoại.

Hai ông bà cụ tuổi đã già nên sức khỏe càng ngày càng suy yếu. Cụ ông khá nặng tai, mọi người nói chuyện phải ghé sát vào tai cụ thì cụ mới nghe được. Cụ bà đã rất yếu, tai nặng, lẩn thẩn, nằm liệt giường gần một năm nay. Mọi sinh hoạt đều do cụ ông phục vụ tại chỗ. Căn nhà mà hai ông bà và đứa cháu nhỏ sinh sống là một túp lều nhỏ ẩm thấp, dột nát, nằm ngay sát con đường vào xóm. Trong khu xóm, không ai là không biết đến hoàn cảnh đặc biệt của vợ chồng ông cụ Lạc cả.

Ông cụ với gương mặt buồn bã, vừa đút cơm cho cụ bà, vừa chia sẻ: “Bà ấy yếu lắm rồi. Cả ngày ăn lưng bát cơm không hết. Chắc cũng không trụ được lâu nữa đâu”. Chăm bà cụ xong, ông còn phải lo cho đứa cháu mới đi học về. Đứa bé đáng thương từ nhỏ đã không có cha mẹ ở bên, hai ông bà già cũng chỉ có thể lo cho bữa ăn hàng ngày, vẫn phải nhận tấm lòng hảo tâm của những người xung quanh. Như hiểu hoàn cảnh của gia đình, cô bé cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, sau giờ học cũng phụ ông chăm sóc cho bà.

Khi nói về đứa cháu nhỏ, ông không khỏi cảm thán sao số phận con bé lại thảm thương đến vậy. Không cha không mẹ, nay ông bà là người nuôi dưỡng cũng sắp phải rời xa thế gian này, cô bé lại một lần nữa bị bỏ lại một mình. Mỗi lần nhìn cháu, ông đều kìm nén những giọt nước mắt, rồi ai sẽ là người chăm lo cho em khi không còn ông bà nữa, em sẽ thế nào khi còn nhỏ mà liên tiếp phải chịu cảnh những người thân yêu rời xa mình.

Tổng hợp.