Home / Xã hội / Thương chồng bị những cơn đau hành hạ, bà lão 93 tuổi cầm tay chồng, nói nhỏ một câu khiến ông dịu đi: “Đừng sợ, em sẽ đưa anh về nhà”

Thương chồng bị những cơn đau hành hạ, bà lão 93 tuổi cầm tay chồng, nói nhỏ một câu khiến ông dịu đi: “Đừng sợ, em sẽ đưa anh về nhà”

Nhìn thấy chồng phải nằm viện và trải qua những cuộc điều trị đầy đau đớn, người vợ già cả đã có một quyết định can đảm, đó là đưa chồng về nhà. Bà nắm tay chồng và động viên ông giống như những ngày cả hai còn trẻ, gặp bao khó khăn trắc trở nhưng luôn có nhau.

Đó là câu chuyện cảm động về một cặp vợ chồng ở Hồ Nam, Trung Quốc. Hai cụ đều ở độ tuổi gần đất xa trời chẳng còn hưởng phúc bên con cháu được bao lâu nữa. Thời gian gần đây, ông cụ phải nhập viện để điều trị bệnh. Sức khỏe của ông không tốt, sợ rằng quá trình điều trị đau đớn làm ông không chịu nổi bên cụ bà 93 tuổi đã đến bệnh viện đón ông về.

Bà nắm lấy đôi tay run run của chồng, nói nhỏ động viên: “Anh đừng sợ, em sẽ đưa anh về nhà”. Câu nói này thật ngọt ngào và chan chứa tình cảm. Giống như những ngày còn trẻ, cặp vợ chồng đã vượt qua bao sóng gió nhưng luôn có nhau.

Được biết, hai ông bà vốn là thanh mai trúc mã, cặp vợ chồng già quen biết nhau khi bà 5 tuổi còn ông lên 6. Sau 87 năm, cả hai cùng nhau lớn lên rồi già đi. Con cháu luôn ở bên túc trực chăm sóc bố nhưng vẫn chưa khiến ông hài lòng. Chỉ cần vợ đến nói một câu, tâm trạng cụ ông như dịu đi, vết thương cũng không còn quá đau đớn như trước.

Nhìn chồng nằm trong đau đớn, bà lão rơm rớm nước mắt.

Nhìn thấy ông, bà thương lắm mà không nói lên lời, chỉ biết cầm tay ông rồi thủ thỉ một câu để động viên chồng vượt qua thời khắc khó khăn. Biết đâu đây chính là những khoảnh khắc cuối cùng cặp uyên ương còn được ở bên nhau. Tuổi già như chuối chín cây, biết khi nào rụng về cội? Nói đến ai chết, ai mà không sợ. Nhưng chỉ cần có người thân yêu nhất bên cạnh ta thì mọi chuyện chỉ tựa lông hồng. Bởi vì chúng ta biết rằng cái chết cũng không thể chia lìa lứa đôi, tình cảm bền chặt vẫn luôn hiện hữu trong lòng người đang sống và cả khi họ sang thế giới bên kia.

Bà cụ nắm tay chồng, nói nhỏ động viên.

Nghe những lời vợ nói, cụ ông yên lòng, đồng ý để các con đưa về nhà. Chỉ cần là vợ quyết định thì điều gì ông cũng nghe theo. Cứ như vậy, ông đi trước, bà theo sau, tình cảm của cặp đôi chẳng thể bị chia cắt hay phôi pha sau gần một thế kỷ dài đằng đẵng.

Dù bà quyết định ra sao, cụ ông đều tin tưởng và đồng ý.

Cụ bà thương chồng phải chịu quá nhiều nỗi đau, chi bằng về nhà cùng nhau sống những ngày đầm ấm, đừng nghĩ đến tương lai ngắn ngủi. Bà bỏ cuộc nhưng không bao giờ bỏ ông, người vợ luôn mong điều tốt đẹp nhất đến với chồng của mình và hiểu chồng cần gì nhất.

Trong thời khắc ấy, có lẽ cả hai ông bà đều hiện lên một hình ảnh từ lâu lắm rồi. Giữa tiếng pháo nổ ngày vu quy và những lời chúc tụng, ông khẽ trao cho bà chiếc nhẫn cưới, bà trao cho ông cả cuộc đời. Họ thuộc về nhau mãi mãi kể từ khoảnh khắc về chung một nhà ấy. Lời hứa bên nhau sắt son nay đã được chứng mình.

Câu chuyện trên tuy giản đơn nhưng mang ý nghĩa thật sâu sắc. Tình yêu thời “ông bà anh” luôn là cái gì đó khiến giới trẻ chúng ta ngưỡng mộ. Họ không màng vật chất hào nhoáng mà đến với nhau trong hoàn cảnh khó khăn, trân trọng những điều nhỏ bé để vun đắp nên hạnh phúc đơn sơ mà vững chãi. Chẳng giống như những người trẻ chúng ta hiện nay, bị xoáy vào những cuộc chơi, những thứ vật chất xa hoa để rồi mãi mãi không hiểu tình yêu thực sự, không vụ lợi là gì.

T/h