Home / Xã hội / Tuổi gần đất xa trời, vợ chồng cụ già vẫn phải nai lưng kiếm tiền nuôi con tật nguyền, căn nhà rách nát không còn gì đáng giá

Tuổi gần đất xa trời, vợ chồng cụ già vẫn phải nai lưng kiếm tiền nuôi con tật nguyền, căn nhà rách nát không còn gì đáng giá

Dù tuổi cao sức yếu nhưng vợ chồng ông Pảy vẫn phải lo cái ăn cái mặc cho con trai tật nguyền. Niềm mong mỏi duy nhất của ông cụ là khoan một chiếc giếng để có nước sinh hoạt.

Đó là hoàn cảnh của gia đình ông Nguyễn Công Pảy, ngụ thôn 8, xã Ea M’nang, huyện Cư M’gar, Đắk Lắk. Năm nay, ông và vợ là bà Lương Thị Quèn đã ngót nghét 80 tuổi nhưng vẫn phải tự mình làm lụng mưu sinh. Tài sản duy nhất của ông bà là ngôi nhà xập xệ, xuống cấp trầm trọng cùng khoảnh đất cằn cỗi cạnh nhà.

Đã ngót nghét 80 tuổi nhưng hai ông bà vẫn phải lo toan cơm áo gạo tiền đến gầy rạc người.

Mái ấm nơi 3 người sinh sống vẫn là nền đất ẩm thấp, trần nhà căng nilong, tường nhà là những tấm gỗ đã mục ruỗng theo thời gian. Nhìn quanh căn nhà chẳng có đồ đạc nào giá trị, chỉ gồm vài món vật dụng cơ bản. Bà Quèn ngậm ngùi chia sẻ, hôm nào trời nắng không sao, trời mưa thì nền nhà lênh láng bùn đất. Hai ông bà có nguyện vọng sửa chữa để chỗ chui ra chui vào khang trang hơn nhưng không có tiền. Cặp vợ chồng già được xây tặng một căn nhà tình thương nhưng mùa hè nóng bức không chịu nổi, vả lại căn nhà rất nhỏ.

Thu nhập của gia đình ông Pảy đều dựa vào làm ruộng.

Ông Pảy vốn bị tật ở chân nhưng rất chăm chỉ làm nương rẫy, nhà nào thuê là ông lại vác cuốc đến xới đất, trồng cây lấy tiền nuôi gia đình. Số tiền ít ỏi ấy chỉ đủ để rau cháo qua ngày, chẳng mua sắm được gì chứ đừng mơ đến việc sửa sang nhà cửa.

Sống chung với nhau mấy chục năm, vợ chồng ông Pảy sinh được 5 người con. Hoàn cảnh của các con cũng khó khăn chẳng kém bố mẹ là bao. Nuôi con khôn lớn, đến khi các con trưởng thành đều tìm cho mình vùng đất mới để kiếm ăn. Trong nhà chỉ còn lại cậu út Triệu Văn Lâm, 32 tuổi ở lại với ông bà. Lý do là vì cậu bị tật nguyền, không thể tự lo cho bản thân.

Anh con trai út không thể tự mình làm gì, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc bố mẹ già yếu.

Dù đã ở độ tuổi trưởng thành nhưng anh Lâm vẫn cần bố mẹ chăm sóc từng li từng tí, đến cả vệ sinh cá nhân cũng không thể chủ động lo liệu. Mỗi lần cần gì, anh lại đập vào giường để bố mẹ vào đáp ứng. Hơn 30 năm qua, anh con trai út đã sống dựa vào hai người già như thế, ngay cả một tiếng “bố”, “mẹ” cũng chưa bao giờ biết gọi. Bà Quèn đôi khi vẫn tự trách mình, nếu có điều kiện như người ta mà đưa con đi chữa trị thì có lẽ không đến nỗi. Bây giờ còn lao động được thì không sao, sau này ông bà già yếu thì ai sẽ lo cho con.

Điều mà vợ chồng bà Quèn mơ ước nhiều năm qua là một chiếc giếng khoan cung cấp nước sinh hoạt. Để có nước dùng, ông bà phải hứng mỗi khi trời mưa. Chi phí khoan giếng rơi vào khoảng 20 triệu, tuy là con số bình thường với nhiều người nhưng với ông Pảy và vợ, đây là khoản tiền rất lớn.

Căn nhà rách nát không có gì đáng giá, ngổn ngang những vật dụng lặt vặt.

Dù rất muốn sửa sang căn nhà nhưng vợ chồng bà Quèn chưa thực hiện được vì nghèo túng.

Ở tuổi gần đất xa trời, hai cụ già vẫn phải nai lưng kiếm tiền, nhưng điều họ lo lắng nhất là sau này người con trai rồi sẽ ra sao nếu không còn bố mẹ trên đời này nữa. Mong sao, hoàn cảnh đáng thương của ông bà sẽ được nhiều nhà hảo tâm biết đến và giúp đỡ để vơi đi khó khăn và gánh nặng tuổi già.

T/h